Bu0n.

By Ho nu kieu nhi

Hjnh nhu may ngay tro laj day kaj tam trang nay ku zaj zang bam lay mjnh su0t thj faj.mjh kam thay that su co d0c.gja ma co aj do cho mjnh tam su thj hay bjet may.chj k0n ko day m0t thang nua la mjnh faj chja tay v0j kaj th0j sjnh vjen r0j.bu0n that laj sap faj lao dau vao ku0k doj day s0ng jo kam bay r0j.K0n dau kaj th0j ngay tho h0n nhjen luk k0n kap sach den tru0g ma ko he lo lang j den ku0k d0j trang den lan l0n.0j nam thang sao troj dj nhanh ch0ng ko cho ko doj aj vay chu.bu0n that

More...

H04 cH0 nG4`y 20/10 n3`...

By Ho nu kieu nhi

Chúc mọi chị em phụ nữ có một ngày 20/10 thật hạnh phúc và nhận thật nhiều hoa nha.hi

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

More...

Hy vọng

By Ho nu kieu nhi

31/07/2010.Lâu rồi mình không đụng tới cái blog của mình.Cũng không có thới gian ngồi online.Dạo này mình càng lúc càng buồn.Bạn bè ngày càng ra đi rời xa mình.Đôi lúc muốn tìm một người thực sự hiểu mình sao lại khó đến thế nhỉ.

   Chỉ còn hơn một tháng nữa là đi học rồi vậy mà giờ mình cứ cảm thấy nôn nao quá.Muốn đi học cho sớm thôi.Hôm nay mình đã thực sự xóa đi contact của những người mà từ trước đến giờ mình luôn cho là quan trọng với mình.Nhưng bây giờ thì khác.Lúc mình thực sự cần họ thì họ lại tránh mặt mình một cách lạnh lùng.Không hiểu sao số phận mình lại như thế nữa.

   Gia đình mình ngày càng xảy ra nhiều chuyện khiến mình càng lúc càng phải nghĩ nhiều hơn.Mình muốn làm gì đó giúp mẹ mình quá.Nhiều lúc thấy mẹ khóc mà mình cảm thấy nhói lòng tháy thương mẹ quá.Mẹ vất vả nhiều năm rồi mà đến bây giờ vẫn chưa được nghĩ ngơi cũng chỉ vì lo cơm gạo áo tiền cho mấy anh em mình ăn học.Thật lòng mình rất muốn nhanh chóng ra trường kiếm việc gì đó để có thể phụ giúp một phần cho mẹ.Ba thì là đàn ông nên có cách suy nghĩ mạnh mẽ hơn mẹ.Nhưng mình biết ba buồn nhiều vì anh em mình lắm.Mình thương ba nhiều nhưng lại không làm gì để giúp được ba mình cảm thấy áy náy quá.Ba mẹ ơi con chỉ còn một năm nữa là ra trường rồi hy vọng con có thể đỡ đần phần nào gánh nặng cho ba mẹ.Con thương ba mẹ nhiều lắm.

More...

Này...dòng đời

By Ho nu kieu nhi

   Hôm nay lại sắp trôi qua khi tất cả những dự định của mình chưa hoàn toàn thực hiện được.Buồn chán. Hôm qua mình cùng nhỏ Thảo về biển chơi.Mình muốn ngắm mặt trời lặn nhưng hình như ông trời không muốn thỏa mãn ý nguyện của mình thì phải.Mây đen kéo đến giăng kín cả một vùng trời rộng lớn.Không gian như chìm vào bóng tối làm xua đi những hoạt động vốn đang diễn ra một cách nhộn nhịp rộn rang.Mưa từ đâu đánh ập đến làm người ta không kịp phản ứng gì.Cứ như bị giặc đánh úp bất ngờ không thể lường trước được.Mọi người thi nhau chạy đi tìm chỗ trú mưa.Cuộc chạy đua diễn ra giữa con người và mưa và cuối cùng cơn mưa đã giành chiến thắng.Bất cứ ai tìm được một chỗ trú mưa lý tưởng thì trước đó cũng đã nhận không ít những “Vết thương” do mưa gây ra.Cơn mưa mặc nhiên cười ngạo nghễ trước cái chiến thắng không mấy vinh quang của mình.    Nhìn dòng người hối hả trong cơn mưa lòng mình cũng thấy nao nao.Không biết rồi mai này khi bước vào đời mình sẽ sống ra sao.Có chăng sẽ lao vào dòng đời ngược xuôi chỉ vì bốn chữ cơm gạo áo tiền.Cuộc sống hiện đại ngày càng đưa con người rời xa tương lai.Không vướng bận gì chuyện tương lai bon chen giữa đời ngày nào hay ngày ấy.Cuộc sống là một cuộc chiến đấu giữa con người với số phận.Có lẽ…Nếu giỏi giang có thể có được một số phận một cuộc đời sung sướng.Ngược lại số phận sẽ đưa ta đi về một nơi tăm tối hay ngõ cụt không biết chừng.   

    Dù muốn dù không thì dòng đời vẫn cứ lặng lẽ trôi thời gian vẫn không thể dừng lại.

More...

Tâm sự...

By Ho nu kieu nhi

23/06/2010.Một ngày nắng đi qua.
   Lâu rồi mình không thường xuyên viết những tâm sự của mình.Mà cũng chẳng có gì để viết.Dạo này mình đang có tâm sự.Không tìm thấy một người nào để san sẻ cả.Đành giữ lấy nõi buồn mà một mình gặm nhắm thôi.
   Vậy là mình đã được nghỉ hè rồi.Đang phải lên kế hoạch cho hè này nhưng không biết có gì đặc biệt diễn ra trong mùa hè này không nữa...Mình lại phải chờ đợi nữa rồi...

More...

Đằng sau một kì thi....

By Ho nu kieu nhi

    Có trải qua kì thi tốt nghiệp mới biết những điều xảy ra xung quanh không hề trùng khớp với trí tưởng tượng của mình chút nào...

Ba ngày thi dài lê thê tớ không rõ mình đã có những cung bậc cảm xúc "căng thẳng áp lực" thế nào vì hầu như trong đầu chỉ có mỗi một mục đích: "Thi thật tốt để hoàn thành 6 môn rồi tha hồ học 3 môn mình đam mê".

Và đằng sau kì thi này tớ ngộ ra được nhiều điều đặc biệt là:


Áp lực không nhiều

   Với tớ kì thi tốt nghiệp không quá áp lực cũng chẳng khiến tớ phải mệt mỏi và âu lo đến độ "thức trắng đêm học bài". Mỗi lần thi xong một môn tớ đều... online để tán gẫu với bạn bè chẳng hề ôn lại môn nào cả trong đầu có sẵn kiến thức nên chỉ việc lấy ra dùng và kết quả vẫn tốt đẹp.

Ngoài ra tớ còn ngủ đủ giấc và tranh thủ xem tivi vào buổi chiều. Tối đến tớ còn phụ giúp mẹ làm việc nhà. Tóm lại việc thi cử của tớ nhẹ nhõm như việc làm bài kiểm tra 15 phút vậy.

Trước khi vào phòng thi tớ còn quan sát mọi người xung quanh và đoán tâm trạng tính cách của họ thông qua vẻ ngoài nữa chứ (một thói quen và cũng là sở thích kì quặc của tớ hihi).

Sự quan tâm tinh tế của ba mẹ

   Ba mẹ tớ chẳng hề tạo một tí "stress" nào cho tớ thậm chí những ngày cận kề ngày thi mẹ tớ còn... cấm tớ học vì thấy tớ học quá nhiều và có nguy cơ bị căng thẳng. Ba bảo tớ...online để thư giãn và mẹ thì nói: "Thi tốt nghiệp bây giờ ai đậu cũng được quan trọng là thi đại học kìa bằng tốt nghiệp loại gì chẳng quyết định được tương lai của con đâu"...

   Suốt 3 ngày thi mẹ là người đưa tớ đi học và canh giờ rước về. Mẹ luôn đi sớm vì sợ tớ phải đợi vừa bước ra khỏi cổng mẹ đều hỏi tớ làm được không và tất nhiên môn nào tớ cũng hoàn thành trọn vẹn mẹ tớ cũng vui theo sự mệt mỏi (vì phải theo sát tớ 3 ngày liền) tan biến đâu mất. Về chế độ dinh dưỡng mẹ luôn làm những món ăn mà tớ thích nhất.

   Với tớ sự quan tâm của ba mẹ là nguồn sức mạnh để tớ "chiến thắng" trong những kì thi chứ không phải áp lực đè nặng khiến tớ làm bài không tốt.

Trải nghiệm và cảm nhận

   Khi còn học lớp 10 11 gần đến dịp nghỉ hè là thấy khá nhiều phương tiện thông tin đại chúng đề cập đến việc thi tốt nghiệp của các anh chị 12. Rồi nào là các anh chị ấy áp lực mệt mỏi chán nản cha mẹ quan tâm và chăm sóc hết mực vì sợ kết quả thi không tốt tớ có cảm giác rằng kì thi này khá "trọng đại" và cực kì áp lực nhất là khi mọi người ai cũng hết sức chú mục vào việc này. Cả xã hội quan tâm đến chủ đề tốt nghiệp THPT cả nước hướng đến các anh chị cuối cấp tớ hoang mang lắm. "Mai mốt chắc mình cũng thế" - nghĩ tới thôi tớ đã thấy "oải".

Còn bây giờ thì sao? 3 ngày thi mặc kệ báo chí nói gì mặc kệ những đáp án "tham khảo" trên mạng mặc kệ mọi người bàn tán tớ bỏ qua tất cả và chỉ chú tâm làm bài thật tốt mà thôi. Xong 3 ngày thi xem lại những tờ báo cũ tớ thấy: "Thi cử cũng đơn giản mà sao mọi người nghiêm trọng hóa vấn đề quá nhỉ?".

Sự gắn bó yêu thương từ bạn bè

   Làm lễ ra trường được vài ngày tớ đã nhận được những tin nhắn tập thể: "Nhớ tụi bây quá à thi tốt nghiệp cho tốt nha" "Thần dân A11 cố gắng ôn luyện nhá I love you!" "Thi tốt nha mọi người" "Hẹn gặp mọi người ở kì thi đại học" đọc thấy ấm lòng quá chừng...

   Rồi những khuya khi đã yên vị trong chiếc chăn ấm thì điện thoại vẫn rung lên bần bật nội dung là nhắc nhở mọi người đừng thức khuya quá và hãy ăn uống đầy đủ đừng online... Yêu bạn bè quá đi...

Thi cử xong là mọi người sẽ lại gặp nhau tại lớp... luyện thi đại học. Vui ơi là vui.

Những kỉ niệm

   Sau này khi đã học đại học đã chín chắn đã thành đạt ngẫm lại những kỉ niệm xưa cũ nghĩ về những ngày thi tốt nghiệp thật nhẹ nhàng ("người ngoài cuộc" thì cứ tưởng là rất căng thẳng) về những tháng ngày còn đi học... mới cảm thấy quý và trân trọng những điều giản dị... đằng sau một kì thi.

Theo Mực Tím

More...

Ngụ ngôn về những giọt nước mắt...

By Ho nu kieu nhi

   Cô vẫy đôi cánh trong suốt nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô không hắt bóng xuống mặt đất. Cô bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát vàng ươm những bãi biển đầy người đầy màu sắc và tiếng động những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại những thành phố với những con đường thẳng tắp vuông góc như bàn cờ đầy những tòa nhà cao tầng nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được Cô bay vòng quanh cuộc sống lắng nghe tiếng không gian và thời gian lao xao quanh mình. Thỉnh thoảng cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi trong cuộc sống trần thế giống như cô. Họ chào nhau bằng vũ điệu của những thiên thần và cười với nhau những nụ cười thiên sứ. Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố. Những hạt mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô rơi xuống đất không để lại dấu vết. Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa. Cô chẳng bị ướt cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua vì cô là một thiên thần nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy vào trú mưa dưới một mái hiên rộng cô cũng bay theo xếp cánh đậu trên một chiếc lá. Thân thể trong suốt của cô không có trọng lượng cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như con người. Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ họ nói cười đùa giỡn hoặc im lặng nhìn ra cơn mưa. Trời đang ngả dần về chiều. Cơn mưa làm buổi chiều đến sớm hơn. Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình. Căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp có lọ hoa tươi có những con búp bê bằng pha lê xinh xắn chưng trong tủ kính có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa ngang. Trong gian phòng đó có hai người một người đàn ông và một người đàn bà. Người đàn ông cao lớn trắng trẻo đôi mắt sâu với cái nhìn hun hút. Người đàn bà mảnh mai xinh đẹp dáng dấp đài các. Những câu trao đổi giữa họ gay gắt và giận dữ. Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người. Mà không phải còn một người thứ ba ở đó nữa một đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi gương mặt giống bố như tạc. Nó ngồi thu mình trong một góc phòng. Cô nhẹ nhàng bay đến cạnh nó. Nó đang khóc những giọt nước mắt lăn dài trên má nó nhưng nó chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nén những tiếng nức nở. Chẳng ai chú ý đến nó ngoài cô nên chắc cũng chẳng ai biết nó đang khóc ngoài cô. Cô nhìn vào trái tim người đàn bà. Ở đó đang đỏ rực cơn giận dữ và hờn ghen. Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trên ánh mắt trên đôi má chị thiêu cháy những suy nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ đôi môi chị. Cô nhìn vào trái tim của người đàn ông. Ở đó trắng xoá những cơn sóng của ký ức. Cô thấy bóng dáng một người con gái trên những cơn sóng đó trẻ trung và nồng ấm sự sống nụ cười tràn ra trên mắt trên môi. Cô gái đó chính là cô chẳng phải trong suốt như bây giờ là cô của một tiền kiếp là con người với những vui sướng và buồn đau. Cô nhận ra anh bằng giác quanh trong suốt của một thiên thần và bằng cả ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày cô trở lại thế giới của những thiên thần. Anh là chàng trai nổi tiếng nhất trường đại học vì thành tích học tập và thành tích thể thao trong đội bóng rổ của trường từ lúc anh còn là sinh viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường. Những cô bé sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ không cần giấu giếm. Không ít người trong số các cô mơ đến chuyện sở hữu trái tim của anh. Anh nhận được vô số những thư làm quen. Anh là người bạn tốt của tất cả nhưng hình như không là sở hữu thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô. Lúc đó cô là bạn của một người bạn có quen với một người bạn của anh. Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen với nhau trong một buổi chiều chủ nhật mưa lất phất mấy người bạn quen điện thoại í ới rủ nhau đi uống cà phê nghe nhạc tiền chiến ở một quán sân vườn nổi tiếng xa thành phố đến vài chục cây số. Sau này khi đã là người yêu của nhau anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên thấy cô ở quán cà phê đó. Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn đến. Cô như từ cơn mưa lạnh bước ra mang vào ngôi quán tịch mịch và vào cả trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của những tiếng cười giòn tan như thủy tin Cô làm quen với những người chưa quen một cách dễ dàng đến bất ngờ và trái tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên môi trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu hát ngân nga theo tiếng nhạc một bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt lanh canh như tiếng trẻ con. Cô đã bước vào cuộc đời anh một cách đầy màu sắc và âm thanh như vậy và ở lại đó trở thành một nửa của anh thành bầu trời của anh thế giới của anh niềm vui nỗi buồn của anh. Mỗi ngày anh tìm thấy một điều bất ngờ ở cô khám phá thêm một chút về tâm hồn cô và không ít lần kêu lên em chẳng phải là người đâu em là thiên thần hay yêu tinh gì đó mới đúng. Cô thông minh ham học hiểu biết nhiều đôi lúc cứng rắn và quyết đoán đến mức khắc nghiệt nhưng đôi khi lại nhạy cảm mỏng manh yếu đuối và hay khóc nhè hay hờn giận như một đứa trẻ. Ở cạnh cô cuộc sống của anh có khi giòn tan tiếng cười có khi ào ào công việc có khi dịu dàng những giọt cà phê có khi ướt sũng cơn mưa trái mùa đỏng đảnh giận hờn… Và không ít lần anh rùng mình linh cảm về một sự chia xa nào đó. Trước ngày sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cô chỉ một ngày cô rủ anh và vài người bạn đi về một vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện. Họ vẫn cùng nhau đi những chuyến đi như vậy nhưng lần này anh bận công việc ở trường nên để cô đi một mình cùng mấy người bạn. Tai nạn xảy ra trên đường về. Và cô đã rời xa anh vĩnh viễn không kịp dặn dò anh một lời không kịp nhận món quà sinh nhật anh đã mua cho cô một bức tượng thiên thần mang đôi cánh trên lưng bằng pha lê. Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những tháng ngày sau đó. Những ngày sinh nhật của cô anh một mình mang theo bức tượng pha lê tìm về ngôi quán năm xưa – nơi anh gặp cô lần đầu lặng lẽ ngồi trong những hoài niệm. Thời gian trôi đi xoá dần nỗi đau của anh. Rồi anh cũng lập gia đình với một người con gái khác có một đứa con trai nhưng bức tượng thiên thần pha lê và những ký ức về cô vẫn luôn được anh nâng niu gìn giữ. Vợ anh là một người phụ nữ tốt xinh đẹp và đảm đang đơn giản và bình lặng từ nếp suy nghĩ đến cuộc sống thực tế.    Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh. Với chị cô là một điều gì đó không quan trọng lắm vì cô đã chết còn chị thì đang sống vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại vì cô chỉ là người yêu cũ còn chị là vợ… Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh.    Chưa bao giờ chị thấy anh giận dữ đến thế. Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô. Ngọn lửa ghen hờn trong tim chị cháy bùng lên. Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình trong suốt thời gian qua. Hình bóng của cô lẩn quẩn giữa họ vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng. Cô im lặng nhìn anh nhìn chị rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi trong góc phòng khóc thút thít. Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói. Trong suốt thời gian qua cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký ức của anh bất chấp thời gian và khoảng cách giữa hai thế giới như cô đã luôn nhớ anh đến cháy lòng và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình. Bây giờ cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng họ không thể còn nhau nữa. Quá khứ đã đi qua và chỉ cần anh thôi nhớ về cô sẽ có đến ba trái tim được giải thoát khỏi buồn đau. Cô bước đến bên người phụ nữ nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên trái tim đỏ rực của chị làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm hồn chị. Rồi cô bước đến bên anh bàn tay trong suốt của cô run run xóa đi những hình ảnh của cô trong ký ức của anh. Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình rồi vỗ cánh bay vào bóng đêm. Cô mải miết bay trở lại thiên đường. Cô sẽ không bao giờ được trở về trần thế nữa cái trần thế có người đàn ông cô yêu tha thiết vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của người trần gian bằng phép thuật của mình. Buổi sáng ba người sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên. Cơn mưa đã tạnh trên những chiếc lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt. Người đàn ông nhớ về những giọt nước mắt của vợ mình. Người phụ nữ nhớ về giọt nước mắt của đứa con trai. Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của một thiên thần trong suốt đến từ một thiên đường xa xôi. Khi yêu bằng trái tim con người tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau.

More...

Tình bạn và tình yêu...

By Ho nu kieu nhi


Đôi khi ngồi nghĩ lại thấy mình thật ngốc quá.Không hiểu sao mình lại dễ tin người quá vậy.Nhưng chuyện tình cảm thì mình không biết tin người quá có đúng không nữa.Nhiều người vì quá tn người ta mà cuối cùng lại nhận lấy một kết thúc đau buồn.Chia tay có phải là đã chấm hết không?Nhiều người cho rằng nếu không yếu được vẫn có thể làm bạn ngược lại có người lại cho rằng không thể nào trở thành một người bạn được khi tình yêu không còn.Nếu là bạn bạn sẽ chọn trường hợp nào trong hai lựa chọn trên?Một hay là hai?

          Mình không biết trường hợp của mình đã gọi là yêu chưa nữa.Mình và người ấy "kí hợp đồng" được gọi là "Hợp đồng tình yêu" với thỏa thuận hai bên sẽ là người yêu của nhau trong vòng một tháng nếu trong thời gian đó nảy sinh tình cảm thật thì có thể "kí hợp đông dài hạn".Một tháng trôi qua thật nhanh khi chợt nhận ra mình đã yêu người ta từ lúc nào không hay thì lại nhận được lời đề nghị từ bên B "Mình cắt hợp đồng nhé".Nghe tin đó mà mình cảm thấy nhói lòng.Mình có cảm giác giống như kí một hợp đồng xây nhà nhà đang xây lên được một nữa thì bên thi công ngừng việc khiến ngôi nhà dang dở.Mình buồn.Giá mà mình không kí hợp đồng gì cả thì giờ có lẽ mình đã không phải buồn đến thế này khi nghĩ đên người ta.Người ta đề nghị giữa hai người vẫn sẽ còn là bạn mình đồng ý mà không suy nghĩ gì.Hôm gặp lại nhau sau gần hai tháng trời mình tưởng sẽ vẫn bình thường khi đối diện với người ta nhưng thật khó.Mình không nghĩ là khó khăn đên như vậy.Mình phải lấy hết can đảm còn sót lại của một đứa con gái để nói chuyện được với người ta.Nhưng rồi cũng không được mình và người ta không còn gì ngoài hai chữ"người dưng".Buồn thật...

          Khi giữa hai người đã có một khoảng cách dù nhỏ nhưng nó cũng đủ làm cho họ cảm giác xa lạ khó xích lại gần nhau như lúc đầu.Cái khoảng cách ấy càng ngày càng lớn dần ra và càng lúc càng khó hàn gắn lại.Vết rạng ấy giống như một vết nứt của một chiếc cốc thủy tinh khi nó đã vỡ rồi thì dù có dán lại cũng không thể chứa được nước.Dù nhanh dù chậm thì sớm muộn gì nước cũng sẽ chảy hết...Con người cũng vậy một khi không còn yêu nhau nữa thì cũng khó có thể trở thành một người bạn tốt của nhau dù sớm dù muộn tình bạn ấy cũng sẽ trôi vào dĩ vãng...

More...

Sinh nhật buồn...

By Ho nu kieu nhi

 

20/04/2010.Một ngày buồn trôi qua một cách nặng nề.Mình mệt mỏi chỉ muốn chìm sâu vào một giấc ngủ dài.

            Hôm nay sinh nhật mình.Ừ thì mình biết điều đó cả hội Tám của mình nữa.Tổng cộng có 8 tên biết được hôm nay là sinh nhật mình.Huhm chán thật.Mà thật ra mọi người cũng đâu muốn nhớ đến sinh nhật mình làm gì chỉ tổ nặng đầu vì phải nhớ nó.

            Không hiểu sao hôm nay mình cảm thấy thật buồn.Mình thấy còn tệ hơn ngày thường nữa.Người ta đến sinh nhật của họ luôn cảm thấy vui còn mình thì năm nào cũng như năm ấy chẳng tiến bộ gì hơn cả.Chán.Đêm qua mình nhận được hai tin nhắn chúc mừng sinh nhật mà sao mình cứ cảm thấy thất vọng.Vì người mình mong sẽ gởi lời chúc nhất lại quên đi ngày sinh nhật của mình.Mình cảm thấy lạc lõng quá.Một sinh nhật buồn.Mình đã khóc khi đang cùng mấy nhỏ bạn thân nói chuyện.Thật sự mình đâu muốn khóc đâu nhưng không hiểu sao nước mắt cứ tuôn ra nghẹn ngào.Mình thấy có gì đó chát đắng trong tận đáy lòng mình.

            Con đường hôm nay dường như dài thêm khi một mình mình lang thang dưới ánh điện ban đêm.Gió hiu hiu lạnh mà mình cảm tưởng như mùa đông ập đến mang cái lạnh cắt da cắt thịt.Con tim mình buốt lạnh và xen lẫn nó là một cảm giác nhói đau lạ thường.Mình không hiểu vì sao nữa.Mình cần một ai đó có thể lắng nghe mình tâm sự nỗi lòng mình nhưng khó quá.Thâm tâm mình có cảm giác như cô độc như bị cả tảng đá to đè nặng khiến mình không khỏi bàn hoàng trước sự thay đổi của một ai đó một điều gì đó.Con người có lẽ là một phạm trù sâu xa nhất mà chưa có môn khoa học nào khám phá hết được.Họ thay đổi một cách nhanh chóng khiến người khác phải khiếp sợ.Không ai đoán trước được hôm nay sẽ ra sao ngày mại sẽ như thế nào?Kể cả chính họ cũng không hiểu nỗi bản thân hojk nữa thì nói gì đến hiểu người khác.Tình người bạc bẽo như vôi mới ngày qua còn vui cười với nhau mà hôm nay lại ngoảnh mặt làm ngơ như chưa hề quen biết nhau.Tạo hóa tao ra con người sao lại tạo thêm cho họ cái tính lạnh lùng nữa chứ.Nếu con người không có cái tính ấy có lẽ sẽ tốt hơn.Mình sợ cái nhìn lạnh lùng ai đó dành cho mình mình sợ cái cách đối xử lạnh lùng của người ta khi muốn rời xa mình.Chao ôi sao ông trời lại bất công với những kẻ bất hạnh như mình nhỉ?Đã vừa nghèo vừa xấu lại không được ai quan tâm cả.Cuộc đời đẫy rẫy những bất công này đến bất công khác nó tạo thành cái vòng luẫn quẫn mà khiến ai cũng phải vướng vào.Người nào nhanh thì tháo gỡ dế dàng còn ai đó chậm chân thì dường như mắt ket bên trong nó và dễ dàng nằm trong đo chịu sự chi phối của cái vòng "rắc rối"

More...

Người vô hình...

By Ho nu kieu nhi

Ngày 16 tháng 4...Hôm nay trời không đẹp lắm mưa rơi từ sáng giờ.Mình thích cái không khí như bây giờ không nóng cũng không lạnh lắm.Mình sẽ kể một câu chuyện buồn mình mới đọc được cho mọi người cùng nghe.
   ...Hôm qua Nó và người ta gặp nhau.Nó đã lấy hết cái dũng khí còn lại của một đứa con gái để gặp người ấy.Lúc đầu cũng khó chấp nhận được vì Nó vẫn chưa lấy lại cân bằng từ lúc người ấy nói lời chia tay với Nó.Dường như Nó không còn dám nhìn trực diện người ta nữa...Nó cảm thấy sợ...sợ cái ánh mắt đã từng làm Nó rung động đã từng làm cho Nó có cảm giác ấm áp bình yên khi bên cạnh.Lúc này Nó mới cảm nhận cái cảm giác "ngồi bên em mà chẳng thấy em đi cạnh em mà như chẳng quen...chăng giờ đây trong trái tim anh đã không có hình bóng của em..."Nó cảm thấy nhói đau trong tim.Mới ngày nào đó hai đứa còn vui vẻ hạnh phúc mà giờ cứ như người xa lạ chỉ nói những chuyện vu vơ...
   Trời lại mưa giống cái ngày mà Nó và người ấy chẳng còn gì nữa...


   Ngồi sau lưng người ấy thôi cái khoảng cách tưởng chừng ngắn ngủi ấy lại khiến cho Nó có cảm tưởng như đang ở hai thế giới khác nhau xa lạ...Hai thế giới mà trong đó Nó chỉ như cái bóng đứng cạnh người ta nghẹn ngào trong câm lặng.Cái cảm giác khó tả khôn xiết...

          Hai người đi cùng nhau trên con đường vẫn là con đường ngày nào sao giờ như xa hơn.Không ồn ào như ngày nào mà lại tĩnh mịch yên lặng một cách đáng sợ.Tự dưng khóe mắt Nó cay cay...Nó khóc nhưng lại tự an ủi mình đó chỉ là do bụi bay vào mắt.Nước mắt Nó lăn dài tiếng nấc nghẹn ngào mà Nó cố giữ kín không để người ấy nhận ra.Thực sự chẳng còn gì nữa Nó cảm thấy thế.Dù cố gắng níu giữ nhưng không kịp nữa rồi không còn gì nữa.Tất cả bây giờ chỉ còn là quá khứ mà quá khứ thì vẫn cứ mãi là quá khứ không thể nào thay đổi.Nó ước gì bây giờ Nó có được cỗ máy thời gian của Doremon để Nó có thể quay trở lại níu kéo yêu thương mà ngày ấy Nó đã vô tình để vuột mất..Nhưng đó vẫn chỉ là điều ước...Nước mắt Nó vẫn cứ rơi...

More...